Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60

Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60

Ngôn TìnhXuyên KhôngDị NăngTrọng SinhCung ĐấuNữ CườngGia ĐấuHài HướcĐiền VănHiện Đại

Kiếp trước Mục Thanh bị gia tộc bồi dưỡng để trở thành Hoàng Hậu, gánh vác sứ mệnh hưng thịnh của gia tộc, nhưng lại đột ngột qua đời vào ngày ngay hôn lễ, xuyên thành một em bé ở vùng núi xa xôi những năm 60. Nhìn ngôi nhà tranh lụp xụp ở trước mặt, Mục Thanh người lớn lên từ nhỏ trong cẩm y ngọc thực liền khóc không ra nước mắt. Nhưng kiếp này, cha và mẹ đều yêu thương nhau, mặc dù cha có chút ham chơi nhưng vẫn sẵn sàng lăn xả làm việc, mẹ tuy tính tình mềm lòng nhưng cũng là người có chính kiến. Quan trọng là bọn họ rất coi trọng coi gái mình, coi cô như bảo bối mà nâng niu. Không sao, ít nhất đời này cô không bị gông cùm xiềng xích trói buộc nữa, sống yên bình nhẹ nhàng cho qua ngày cũng tốt. Tuy nhiên trong thời đại thiếu ăn thiếu mặc này, nhà nào cũng không đủ ăn, ai cũng khó có thể an nhàn chứ đừng nói đến gia đình Mục Thanh vốn nghèo khổ cơ cực. Cũng may là của hồi môn từ kiếp trước cũng theo cô xuyên đến đây. Mười dặm hồng trang của Hoàng Hậu cũng không ít, lớn thì là vàng bạc ngọc bích, nhỏ thì là những thực phẩm hoặc dược liệu linh tinh, chi phí ăn mặc cái gì cũng có, mọi thứ đều đầy đủ. Chỉ là mấy món trang sức tơ lụa thì tạm thời để qua một bên vậy, phải đem lương thực trong đống của hồi môn ra trước để trang trải cho cuộc sống cái đã...

50000

665 chương

Truyện cùng tác giả

Thập Niên 70: Nhật Ký Nuôi Con Của Mẹ Kế
Thập Niên 70: Nhật Ký Nuôi Con Của Mẹ Kế
Tây Lương Miêu

Văn án: Nữ chính kiếp trước là chủ tiệm bánh ngọt nổi tiếng, sau khi bất ngờ chuyển kiếp đến niên đại 70, bắt đầu cuộc sống hạnh phúc nuôi con. Kiều Tĩnh An là cô nhi an cư nông thôn được nhà bà ngoại nuôi lớn, thực chất thân phận là con gái của đại tư bản nào đó. Một lần nhận được tin từ phương xa tới, đi Thượng Hải xem mắt, gặp được Hạ Huân chân thành, anh tuấn và ba đứa trẻ đáng yêu! Lúc này cô đột nhiên thay đổi quyết định sống độc thân đến già ban đầu thành mở ra một cuộc đời khác!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Mang Theo Của Hồi Môn Xuyên Về Thập Niên 60
Tây Lương Miêu

Kiếp trước Mục Thanh bị gia tộc bồi dưỡng để trở thành Hoàng Hậu, gánh vác sứ mệnh hưng thịnh của gia tộc, nhưng lại đột ngột qua đời vào ngày ngay hôn lễ, xuyên thành một em bé ở vùng núi xa xôi những năm 60. Nhìn ngôi nhà tranh lụp xụp ở trước mặt, Mục Thanh người lớn lên từ nhỏ trong cẩm y ngọc thực liền khóc không ra nước mắt. Nhưng kiếp này, cha và mẹ đều yêu thương nhau, mặc dù cha có chút ham chơi nhưng vẫn sẵn sàng lăn xả làm việc, mẹ tuy tính tình mềm lòng nhưng cũng là người có chính kiến. Quan trọng là bọn họ rất coi trọng coi gái mình, coi cô như bảo bối mà nâng niu. Không sao, ít nhất đời này cô không bị gông cùm xiềng xích trói buộc nữa, sống yên bình nhẹ nhàng cho qua ngày cũng tốt. Tuy nhiên trong thời đại thiếu ăn thiếu mặc này, nhà nào cũng không đủ ăn, ai cũng khó có thể an nhàn chứ đừng nói đến gia đình Mục Thanh vốn nghèo khổ cơ cực. Cũng may là của hồi môn từ kiếp trước cũng theo cô xuyên đến đây. Mười dặm hồng trang của Hoàng Hậu cũng không ít, lớn thì là vàng bạc ngọc bích, nhỏ thì là những thực phẩm hoặc dược liệu linh tinh, chi phí ăn mặc cái gì cũng có, mọi thứ đều đầy đủ. Chỉ là mấy món trang sức tơ lụa thì tạm thời để qua một bên vậy, phải đem lương thực trong đống của hồi môn ra trước để trang trải cho cuộc sống cái đã...

50000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

[Mạt Thế] Trò Chơi Vườn Rau
[Mạt Thế] Trò Chơi Vườn Rau

Mạt thế buông xuống, nền văn minh vật chất sụp đổ, cả thế giới hóa thành một vùng đất hoang tàn. Để tồn tại, con người buộc phải tham gia một trò chơi kỳ lạ mang tên "Vườn Rau". Trong đó, họ phải hoàn thành các nhiệm vụ để đổi lấy những nhu yếu phẩm thiết yếu như thức ăn, quần áo, chỗ ở, phương tiện đi lại, và phải chật vật đấu tranh giành giật sự sống. Trớ trêu thay, trò chơi này lại tôn thờ vẻ bề ngoài một cách cực đoan: Nó khoan dung và ưu ái những người chơi xinh đẹp, nhưng lại vô cùng lạnh lùng, tàn nhẫn với những ai có ngoại hình không ưa nhìn. Tả Anh đã chết vào năm thứ tư của thời kỳ mạt thế. Cô may mắn sống lại vào thời điểm nửa tháng trước khi thảm họa ập đến. Lúc này, khuôn mặt xinh đẹp trời ban của cô vẫn còn nguyên vẹn. Đây là một trò chơi trồng trọt nhàn nhã! Đây là một trò chơi diệt quái thú vị! Đây là một trò chơi thám hiểm đầy kí©h thí©ɧ! Và đây... cũng là một trò chơi săn gϊếŧ tàn khốc! Ghi chú của tác giả: Nữ chính tim lạnh, nam chính vô tâm vô phế.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Hầu Phủ Phu Nhân Muốn Hưu Phu
Hầu Phủ Phu Nhân Muốn Hưu Phu

[Cổ ngôn trạch đấu truyền thống + nữ cường nam cường + đôi bên cùng cố gắng + vương gia sủng thê.] Con gái thương nhân trèo cao gả được vào Hầu phủ đã trở thành trò cười ở kinh đô. Phòng không gối chiếc nuôi Hầu phủ sáu năm mà Khương Thư không oán không trách. Nhưng phu quân mà nàng vất vả đợi ròng rã nhiều năm từ biên quan trở về lại dẫn theo một vợ hai con, không chỉ như thế, Thẩm Trường Trạch còn xin ý chỉ được lập bình thê, khiến Khương Thư mất sạch mặt mũi, biến thành trò cười ở thượng kinh. Ha! Thật sự nghĩ nàng là đất sét, không biết tức giận hay sao? Khương Thư cắt trợ cấp cho Hầu phủ để bọn họ biết rõ cuộc sống không có tiền khổ sở đến cỡ nào. Nhiều lần mềm lòng, nhiều lần thất vọng! Khương Thư hạ quyết tâm phải hòa ly. Thẩm Trường Trạch cho rằng một hạ đường phụ như nàng sẽ không được ai yêu mến, nhưng không ngờ nàng lại được các thế gia quý tục tranh nhau hỏi cưới. Hắn ta đã hoàn toàn tỉnh ngộ rồi, một lần nữa cầu hôn nhưng lại bị hất cho một xô máu chó. Lúc rời đi với bộ dạng chật vật, hắn ta nhìn thấy người hầu cận thân của hoàng đế vào Khương phủ tuyên chỉ. Khương Thư được tứ hôn cho Cảnh vương, vậy là hắn ta đã không còn cơ hội nào nữa. Một lần nữa gặp lại thì Khương Thư đã đứng bên cạnh Cảnh vương, đoan trang nhã nhặn, tỏa sáng chói mắt. Thẩm Trường Trạch quỳ xuống hành lễ, nhìn nàng và Cảnh vương phu thê hòa hợp. Ánh mắt của Úc Tranh dần dần lạnh đi: “Mong An hầu tự trọng!”

400000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Nhân Cầm Quân, Đánh Đâu Thắng Đó!
Mỹ Nhân Cầm Quân, Đánh Đâu Thắng Đó!

[Trường quân sự + Thi đấu đoàn đội + Cùng nhau trưởng thành + Nữ cường] Chỉ huy Lạc Tấc xuyên vào thân xác của hoa khôi khoa Xã hội học, Học viện Quân sự Số Một Liên Minh. Trong trận Đại loạn đấu, cô chỉ dẫn theo năm người, vậy mà vẫn thắng áp đảo đội quân cả ngàn người! Tại giải đấu tinh vực, cô bứt phá ngoạn mục, đưa Đan Trạch từ đội bét bảng lên ngôi vô địch! Hai năm sau, cô leo thẳng lên ghế Tổng đốc Đan Trạch. "Người trẻ thì phải biết tiến từng bước một, đặt mục tiêu nhỏ thôi. Ví dụ như làm Tổng đốc một tinh vực!" Mọi người: ??? "Sau đó, thống nhất Lãnh Hồ, biến Đan Trạch thành khu tự trị giàu nhất vũ trụ!" Mọi người: !!! Ngay trong ngày hôm đó, một bài viết với tiêu đề: "Vị Tổng đốc trẻ nhất lịch sử Liên Minh phát điên chỉ sau ba ngày nhậm chức" leo thẳng lên top tìm kiếm. Tinh vực Trung Ương: "Nằm mơ giữa ban ngày!" Hàng xóm Đế Quốc: "Trẻ trâu!" Cư dân mạng vũ trụ: "Chị đại quá đỉnh!" ... "Tôi biết rõ có một chiến sĩ cấp siêu S sắp tiến hành tập kích bất ngờ mà đội quân của tôi không thể địch lại. Vậy tại sao không tận dụng dân thường làm lớp phòng thủ? Vì không hợp với đạo nghĩa ư? Nhưng tôi là chỉ huy quân địch, cậu lại muốn nói chuyện đạo nghĩa với tôi sao? Chỉ cần cậu có một đồng đội bên cạnh thì bây giờ cậu đã không bị bắt giữ dễ dàng như vậy, để một đám dân thường tay trói gà không chặt khống chế! Bây giờ hãy trả lời tôi, Hoắc An, cậu có cần đồng đội không?" ... "Khóc gì thế?" "Chị liên thủ với người ngoài bắt nạt em! Nhưng rõ ràng chị đã có ấn ký của em, chị là của em cơ mà!" "Tôi không hề cùng hắn bắt nạt cậu." Lạc Tấc dịu giọng, ánh mắt ôn hòa: "Tôi đang cứu cậu." "Chị!" "Ừ?" "Em... Em đau lắm." "Đau ở đâu?" Hoắc An bé nhỏ chỉ vào vị trí bên trái l*иg ngực: "Chỗ này là gì?" Lạc Tấc thoáng trầm ngâm rồi chắc chắn đáp: "Là dạ dày." Nhóc con ngẩn người, sau đó chỉ vào vị trí thực sự của dạ dày trên cơ thể mình: "Dạ dày ở đây mà?" Mắt cậu nhóc bỗng sáng lên tràn đầy vẻ tinh quái: "Em biết rồi! Đây là tim! Chị ơi, nếu chị hôn em một cái, có lẽ em sẽ không đau nữa đâu!"

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Anh Trai Đều Đi Bán Muối
Đại Lão Huyền Học Xuống Núi, Bảy Anh Trai Đều Đi Bán Muối

[Huyền Học + Đoàn Sủng + Nam Cường Nữ Cường + Sảng Văn.] Mười bảy năm trước, vì một câu nói khắc người thân của giáng đầu sư mà Yến Thần Thất (Lục Tâm Niệm) bị cha mẹ ruột của mình chọc mù mắt, bịt kín mũi và miệng, sau đó ném ra bãi tha ma chôn sống. Mười bảy năm sau, cô một lần nữa quay trở về và trở thành chưởng môn của phái Mao Sơn – thiên hạ huyền môn chính tông. Muốn võ lực đã có sư phụ cô, muốn tài lực đã có sư thúc của cô. Ngẩng đầu lên ba tấc có đại sư huynh của cô làm thống soái, đào sâu tám tầng có nhị sư huynh của cô làm quân vương. Nếu nhà họ Lục đã nói cô là tai tinh vậy cô sẽ tặng cho mỗi một người trong nhà họ Lục một chiếc quan tài. Vả bay mặt nữ trà xanh, đấm vỡ mồm tên tiện nam, nói ai canh ba chết thì người đó không sống được đến canh năm. Đám người trong giới hào môn nháo nhào quỳ xuống trước giường của Tần Tư Trạm đang sống thực vật mà khóc lóc cầu xin: “Tứ gia, ngài mau tỉnh lại đi! Vợ nhà ngài đi khắp nơi nói người ta sắp chết kia kìa!” Một ngày nọ, Tần Tư Trạm thật sự tỉnh lại, nói với vẻ đường hoàng: “Nếu vợ tôi đã nói các người sắp chết vậy các người đúng là nên chết thật, nhân lúc vẫn còn thở được mà mau chóng sắp xếp cho con cháu đi.”

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ
Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ

Phòng thí nghiệm nổ mạnh làm Lâm Đường trở về cái niên đại nghèo khó thiếu thốn vật tư kia, còn buộc chặt với một cái hệ thống đánh dấu. Cô còn chưa kịp lấy món quà của người mới thì vị hôn phu được định ra từ bé đã chạy tới cửa từ hôn. Nguyên nhân từ hôn là vì hắn sắp trở thành công nhân, đi vào thành phố làm việc. Lâm Đường nhìn người nam nhân có khuôn mặt bình thường mà lại tỏ ra rất tự tin kia, môi đỏ hé mở: "Được.” Chưa tới một tháng, vị hôn phu bị đuổi việc. Lâm Đường đi dạo quanh huyện một vòng liền trở thành cán bộ của xưởng dệt. Nội tâm của vị hôn phu: Hiện tại cầu hợp lại còn kịp sao? * Cái niên đại này thật sự rất quá thiếu thốn vật tư rồi. Tuy rằng được ba người anh và cha mẹ yêu chiều, nhưng ăn cơm cần có phiếu gạo, mua vải cần có phiếu vải, mua thịt cần phiếu thịt, thậm chí ngay cả mua một khối xà bông cũng cần có phiếu. Cho dù thắt chặt lưng quần để sinh hoạt thì vẫn vô cùng khó khăn. Nhìn thứ đen sì sì trong chén, Lâm Đường im lặng: “...” May mà cô có một cái hệ thống! Muốn cái gì? Chỉ cần đánh dấu là sẽ có. - Nhiều năm sau. Người nam nhân tuấn mỹ nào đó nhìn người vợ yếu đuối mong manh, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, cố gắng không thay đổi sắc mặt hỏi: “Nghe nói năm đó em đánh hai đấm đã hạ gục một con lợn rừng?” Ánh mắt Lâm Đường hơi lóe lên, đầu ngón tay hơi dùng một chút lực thì cái chén sứ tráng men trong tay liền biến hình, nghiêm túc nói: “Nào có? Anh đừng nghe mấy người đó nói hươu nói vượn, chúng ta đều là người làm công tác văn hoá, sao có thể bạo lực như vậy được!”

550000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Mạt Thế: Cầu Quân Thiếu Buông Tha
Trọng Sinh Mạt Thế: Cầu Quân Thiếu Buông Tha

Một nữ quân nhân hết lòng vì nhiệm vụ lại bị chính đồng đội của mình phản bội mà mất mạng. Bất ngờ thay, một hệ thống quân sự bí ẩn xuất hiện, đưa cô xuyên không đến một thế giới khác và sống lại trong thân xác của một phiên bản khác của mình. "Hệ thống ơi, chắc không phải là đang troll đúng không?" Tận thế? Zombie? Tận thế là cái gì cơ? Zombie là cái giống gì vậy? Kiều Tử Lâm, một người chưa từng đọc tiểu thuyết hay xem phim viễn tưởng, hoàn toàn mù tịt về mấy thứ như tận thế với zombie.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tiểu Mỹ Nhân Làm Trời Làm Đất
Tiểu Mỹ Nhân Làm Trời Làm Đất

Hệ thống thông báo tới một tin xấu, Tô Thiều Đường đã xuyên vào một quyển sách, là quyển sách mà trước khi đi ngủ nàng đã đọc, viết về câu chuyện thượng vị của một tiểu tam. Mà nàng lại xuyên vào chính thất, vợ cả của nam chính, người luôn tuân thủ nghiêm ngặt bổn phận cùng quy củ, cẩn thận chủ trì cả việc bếp núc. Kết quả, nam chính bị nữ nhân bên ngoài câu lấy hồn lúc nào không hay. Hệ thống: "Cô nhất định phải công lược nam chính thì mới có thể sống sót được a!" Tô Thiều Đường nhíu mày: "Thật bẩn nha!" Nàng có thói ở sạch nghiêm trọng, nam chính bẩn như thế, nàng nhất định phải công lược hắn sao? Sau khi nam chính bồi Thánh Thượng đi phía Nam tuần tra hồi Kinh, hắn liền phát hiện vị phu nhân luôn an phận thủ thường kia của mình dường như biến thành người khác. Không cho phép hắn chạm vào người, không cho phép hắn lên giường. Thậm chí về sau còn không cho phép hắn tiến vào phòng ngủ. Những thứ nàng ăn, nàng mặc đều phải là những thứ tinh túy, sạch sẽ không chứa một hạt bụi. Nếu không nàng thà bị đói chết cũng không động vào một chút. Thậm chí, cứ cách ba ngày là nàng phải dùng sữa bò tắm rửa. Ngắn ngủi một tháng, nàng đã tiêu sạch một năm bổng lộc của hắn! Ngay khi hắn vừa uyển chuyển khuyên nàng nên tiết kiệm một chút, vẻ mặt nàng không dám tin nhìn về phía hắn: "Ba ngày ta mới dùng sữa bò tắm rửa một lần, chàng không nuôi nổi ta sao?" Thẩm Ngọc Án: "..." Thẩm Ngọc Án không còn lời nào để nói, chỉ có thể liều mạng thăng quan tiến chức mang tiền về cho phu nhân, chứng minh với Tô Thiều Đường, hắn nuôi nổi phu nhân mình! --- Trong lúc đang dùng bữa, Thẩm Ngọc Án gắp thức ăn cho Tô Thiều Đường. Đôi lông mày mỏng của nàng đột nhiên nhíu lại, nhìn hắn phảng phất như nhìn thấy cái gì đó bẩn thỉu. Thẩm Ngọc Án như mắc nghẹn ở cổ, cảm thấy nàng ngày càng vô pháp vô thiên, vừa định trách cứ nàng, không ngờ tính tình nàng so với hắn còn lớn hơn, trực tiếp ném đũa: "Chàng là muốn để ta đói chết sao?" Bị nàng phản bác, Thẩm Ngọc Án tức đến cười. Một bàn đồ ăn này, toàn bộ đều là món nàng thích ăn, chỉ cho hắn ăn một đĩa rau xanh, đến tột cùng là ai đói chết ai? Tô Thiều Đường không chút chột dạ đối mặt với hắn. Nam nhân thật bẩn, chết đói liền khỏi cần công lược!

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!
Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!

Nhan Duyệt vạn lần không ngờ rằng, đời này cô còn có cơ hội trải nghiệm mạt thế. Vừa mở mắt ra, cô từ một "cá mặn" lười biếng bỗng biến thành nhân viên tập sự của một cửa hàng nhỏ trong tận thế, lại còn bị hệ thống vô tình giao cho những nhiệm vụ livestream bán hàng không hồi kết. May mà cửa hàng của cô buôn bán ngay thẳng, không lừa già dối trẻ. Bánh bao lớn, màn thầu trắng, nước khoáng – đồ ăn, thức uống đủ cả. Xác sống tấn công ư? Không sợ, siêu thị chúng tôi có gậy chuyên dụng diệt thây ma, còn tự động thu thập tinh hạch nữa chứ... Nhớ tích đủ để quay lại mua hàng mới nhé! Thời tiết quá nóng à? Đừng lo, ở đây có quần áo bốn mùa, mát mẻ cho hè, ấm áp cho đông – đồ đánh thây ma không thể thiếu! Nhớ ghé cửa hàng tậu thêm trước khi độ bền hao hết nha! Nhan Duyệt vừa ôm lò nướng vừa ợ no nê: "Cửa hàng tiếp theo... nên mở ở đâu đây nhỉ?"

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng