Đông Cung

Đông Cung

Ngôn TìnhCung ĐấuNữ CườngCổ ĐạiNgược

Truyện Đông Cung của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn kể về mối tình giữa hai con người thuộc về hai đất nước. Nàng là Cửu công chúa của Tây Lương, từ nhỏ đã luôn sống trong sự yêu thương che chở. Còn chàng là thái tử cao quý của Trung Nguyên, địa vị dưới một người mà trên vạn người. Chàng và nàng, đã từng có một khởi đầu rất đẹp. Nhưng hóa ra mọi thứ lại chẳng đơn thuần. Tình yêu của hai con người trẻ tuổi ấy, cuối cùng, bị vùi đi giữa những bức tường thành dày dằng dặc, giữa những âm mưu thù hận và toan tính lọc lừa chốn cung đình. Đông cung là một câu chuyện đầy nuối tiếc, đau khổ và dằn vặt. Người đọc như xoay vần đi trong cái vòng xoáy của hiện tại và quá khứ, giữa những kí ức mờ ảo về một tình yêu đã từng rất đẹp, và hiện thực cung đấu lạnh lùng đến tàn khốc. Trong quá khứ, chàng đã từng là chàng trai áo trắng buôn chè đến từ Trung Nguyên, từng là người vui vẻ trêu đùa nàng, cười với nàng, vì nàng mà liều mạng tìm bắt vua sói, vì nàng mà gom đủ một trăm con đom đóm. Chàng khi ấy không phải là một Lí Thừa Ngân tâm cơ tàn độc, Chàng chỉ là Cố Tiểu Ngũ, Cố Tiểu Ngũ của riêng nàng, người mà nàng yêu, người mà nàng muốn tự tay thắt chiếc dây lưng của mình trong ngày cưới, lòng nhủ thầm vô vàn những yêu thương... Nhưng mọi chuyện nào đâu chỉ thế...

0

43 chương

Truyện cùng tác giả

Đông Cung
Đông Cung
Phỉ Ngã Tư Tồn

Truyện Đông Cung của tác giả Phỉ Ngã Tư Tồn kể về mối tình giữa hai con người thuộc về hai đất nước. Nàng là Cửu công chúa của Tây Lương, từ nhỏ đã luôn sống trong sự yêu thương che chở. Còn chàng là thái tử cao quý của Trung Nguyên, địa vị dưới một người mà trên vạn người. Chàng và nàng, đã từng có một khởi đầu rất đẹp. Nhưng hóa ra mọi thứ lại chẳng đơn thuần. Tình yêu của hai con người trẻ tuổi ấy, cuối cùng, bị vùi đi giữa những bức tường thành dày dằng dặc, giữa những âm mưu thù hận và toan tính lọc lừa chốn cung đình. Đông cung là một câu chuyện đầy nuối tiếc, đau khổ và dằn vặt. Người đọc như xoay vần đi trong cái vòng xoáy của hiện tại và quá khứ, giữa những kí ức mờ ảo về một tình yêu đã từng rất đẹp, và hiện thực cung đấu lạnh lùng đến tàn khốc. Trong quá khứ, chàng đã từng là chàng trai áo trắng buôn chè đến từ Trung Nguyên, từng là người vui vẻ trêu đùa nàng, cười với nàng, vì nàng mà liều mạng tìm bắt vua sói, vì nàng mà gom đủ một trăm con đom đóm. Chàng khi ấy không phải là một Lí Thừa Ngân tâm cơ tàn độc, Chàng chỉ là Cố Tiểu Ngũ, Cố Tiểu Ngũ của riêng nàng, người mà nàng yêu, người mà nàng muốn tự tay thắt chiếc dây lưng của mình trong ngày cưới, lòng nhủ thầm vô vàn những yêu thương... Nhưng mọi chuyện nào đâu chỉ thế...

0 Miễn phí Giỏ hàng

Truyện liên quan

Dược Môn Tiên Y
Dược Môn Tiên Y

Nàng, đến từ ẩn thế gia tộc trăm năm, đường đường là chí tôn dược môn cao quý. Nàng, sinh ở thế gia quý tộc trăm năm, đường đường là thiếu chủ thế gia cao quý. Một thân tử, một hồn diệt. Một triều dịch hồn trọng sinh, thiên hạ phong vân sắp nổi! Hắn với nàng, là thanh mai trúc mã, từng hứa rằng, ngày cây hoa Ngọc Lan trưởng thành, chính là lúc cưới. Hắn với nàng, mới quen nhau, lại kết xuống Phật duyên, một tiểu đầu trọc giảo hoạt như hồ ly, để hắn ấn tượng sâu sắc, sau này, ai tới nói cho hắn biết, tại sao tiểu đầu trọc lại biến thành mỹ nhân tuyệt thế khuynh thành không?

450000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Nàng Không Muốn Làm Hoàng Hậu
Nàng Không Muốn Làm Hoàng Hậu

Phụ mẫu Vân Kiều mất sớm, một mình nàng tự buôn bán nhỏ, còn nhặt được một thư sinh nghèo mi thanh mục tú về làm phu quân, mỗi ngày trôi qua cũng có chút thú vị. Sau này, khi phu quân nàng vào kinh đi thi, hắn bỗng nhiên trở thành Thái tử tôn quý. Ai ai cũng đều nói Vân Kiều nàng có phúc, ấy vậy mà lại được gả cho hoàng tử lưu lạc ở dân gian. Song, Vân Kiều lại cảm thấy vô cùng hụt hẫng. Nàng không quen với cuộc sống cẩm y ngọc thực, cũng không am hiểu cầm kỳ thi hoạ, phong hoa tuyết nguyệt, thậm chí chữ viết cũng rất xấu. Hoa phục của Trung cung mặc lên người nàng không hề giống một Hoàng Hậu. Vân Kiều cẩn tuân lời dạy bảo của Thái hậu, học quy củ, tuân thủ lễ nghi, không sân si, không đố kị, mãi đến khi Bùi Thừa Tư tìm được bạch nguyệt quang trong lòng hắn. Cuối cùng, nàng mới hiểu, hoá ra Bùi Thừa Tư cũng có thể yêu một người đến vậy. Ngày Bùi Thừa Tư sửa tên đổi họ cho bạch nguyệt quang đã mất phu quân kia, cho nàng ta tiến cung phong phi, Vân Kiều uống chén thuốc ph* thai làm mất đi hài tử mà chính nàng đã mong đợi. Đối mặt với cơn giận lôi đình của Bùi Thừa Tư, nàng không màng đến vị trí Hoàng hậu, nàng muốn về lại trấn Quế Hoa. Nàng ghét phải nhìn bầu trời nhỏ hẹp trong cung cấm, nàng muốn trở về thị trấn nhỏ, thiên hạ rộng lớn, hương thơm tỏa khắp đất trời vào cuối thu. Nàng cũng ghét nhìn thấy Bùi Thừa Tư. Từ đầu tới cuối, nàng chỉ yêu chàng thư sinh áo xanh phóng khoáng nọ, chỉ cần nhìn thoáng qua cũng thấy yêu thích vô cùng. Tiếc là, từ lúc hắn rời trấn vào kinh, hắn đã chết rồi. Vai chính: Vân Kiều ┃ vai phụ: Những người còn lại. Lập ý: Nếu ngươi vô tình vậy thì ta sẽ hưu.

0 Miễn phí Giỏ hàng

Kén Cá Chọn Canh
Kén Cá Chọn Canh

Kén Cá Chọn Canh Tác giả: Tùy Hầu Châu Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Gương vỡ lại lành, Ngược, Sủng, HE Giới thiệu: Version trẻ con: Lúc cậu Lục học MBA ở nước ngoài trở về, ngoài mang về một đống chứng chỉ bằng cấp, còn ẵm thêm một đứa bé, lại còn là con trai ruột mới tròn một tuổi. Lục Cảnh Diệu không để ý đến phản đối của người lớn mà giống trống khua chiêng tổ chức tiệc đầy năm cho thằng bé. Khi lên ba tuổi, Tiểu Duệ Duệ hỏi một câu: “Ba ơi ba, ba ơi ba, rốt cuộc con từ đâu mà có?” Lục Cảnh Diệu sẵng giọng đáp: “Trúng thưởng có!” Thì ra mình chỉ là giải thưởng mà thôi, Tiểu Duệ Duệ rất đau lòng lặng lẽ thu xếp đồ đạc chuẩn bị bỏ nhà ra đi. “Nguyên Phương, cậu thấy chuyện này thế nào?” “Sếp à, chuyện này đúng là hơi kỳ cục, chắc chắn khốn nạn đến vô cùng quằn quại!” Thật ra thì, đây là câu chuyện kể về một con nòng nọc nhỏ đi tìm mẹ. Version người lớn: Kén cá chọn canh mãi mà vẫn không thể hài lòng. Nhắm mắt lại, người trong lòng bạn là ai? Mở mắt ra, là ai đang ở bên cạnh bạn? Khi lướt qua những dòng giới thiệu đầu tiên của truyện mình đã nghĩ rằng đây hẳn là một câu chuyện thú vị hài hước và có chiều sâu. Nhưng có vẻ như mình đã nhầm hố rồi ạ. “Kén cá chọn canh” nói đơn giản chỉ là câu chuyện của một cậu bé con đi tìm mẹ của mình và mối tình nứt vỡ của bố mẹ cậu ta được hàn gắn lại mà thôi. Lục Cảnh Diệu là con trai út nhà học Lục, anh tài giỏi thông minh và cao ráo đẹp trai. Lúc ấy, anh là niềm tự hào của bố mẹ, là tấm gương để cho con cháu trong nhà noi theo. Nhưng, vào năm anh du học trở về, trên tay lại ẳm theo một đứa nhỏ và thẳng thừng tuyên bố là con của mình. Không ai biết đứa nhóc này từ đâu mà có? Không ai biết mẹ nhóc là ai? Và không ai biết những chuyện đã xảy ra tại nước Anh xa xôi ấy? Tất cả trở thành tấm màn bí mật, lặng lẽ buông ở đáy lòng. Anh cứ thế, tiếp tục cuộc sống của mình với cậu con trai nhỏ Tiểu Duệ. Tương lai rộng mở phía trước, rồi cũng sẽ là những tháng ngày bình yên. Bởi quá khứ chôn sâu trong lòng anh chưa từng muốn nhắc đến nữa. Chỉ là, khi anh gặp lại người xưa, chuyện cũ tưởng đã bị thời gian phủ mờ cũng dường như đang dần hiển hiện sau lớp sương mù dày đặc. Cô gái trong quá khứ của anh là Tần Dư Kiều. Tần Dư Kiều trở lại quê nhà sau những năm tháng dài ở nước ngoài. Cô sở hữu gia thế cao, thành tích công việc tốt, khuôn mặt cũng khá xinh đẹp. Nhưng cô lại hơi béo so với người khác. Chính vì vẻ ngoài này mà khiến cô đã gặp không ít rắc rối cùng châm chọc của mọi người. Bởi sự xinh đẹp bao giờ cũng gây thiện cảm hơn với người đứng trước mặt. Mặc dù thân hình và vóc dáng không còn như xưa nhưng Dư Kiều vẫn không hề tự ti, chỉ là đôi lúc có một chút buồn bã. Chính vì vậy, cô cố gắng chăm chỉ luyện tập thể thao, rèn luyện bản thân để có thể vừa giảm cân vừa đảm bảo sức khỏe. Người trong nhà lại hết lòng mai mối cho cô hẹn hò cùng cháu trai nhà họ Lục là Lục Nguyên Đông. Ấn tượng ban đầu của cả hai khá mờ nhạt nhưng dần dần thì tốt hơn hẳn qua những lần gặp nhau tiếp theo. Đúng lúc Nguyên Đông muốn nghiêm túc với mối quan hệ này thì chú út Lục Cảnh Diệu của anh bất ngờ nhảy vào phá đám. Muốn biết tại sao ư? Vì Dư Kiều là quá khứ của anh, cũng là mẹ của con anh? Anh không thể nào để vuột mất cô lần này nữa. Nên đành nói lời xin lỗi với đứa cháu trai thân yêu. Vậy thì, chuyện gì đã xảy ra trong quá khứ khiến Cảnh Diệu năm ấy phải một mình ẳm con nhỏ trở về nước? Tại sao Dư Kiều lại không hề nhớ gì đến đoạn ký ức khắc sâu ấy? Tại sao bao nhiêu năm qua khi Tiểu Duệ hỏi về mẹ mình, anh chưa từng nói thật mà chỉ muốn trốn tránh? Biến cố gì đã thúc đẩy cả hai đi đến bước đường hôm nay? Và phải chăng đã có một vết thương lớn cắt ngang chuyện tình của họ? Mời mọi người cùng đọc để khám phá những bí mật của bộ truyện đã được giấu kín đến phút cuối ạ!

0 Miễn phí Giỏ hàng

Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!
Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!

Nhan Duyệt vạn lần không ngờ rằng, đời này cô còn có cơ hội trải nghiệm mạt thế. Vừa mở mắt ra, cô từ một "cá mặn" lười biếng bỗng biến thành nhân viên tập sự của một cửa hàng nhỏ trong tận thế, lại còn bị hệ thống vô tình giao cho những nhiệm vụ livestream bán hàng không hồi kết. May mà cửa hàng của cô buôn bán ngay thẳng, không lừa già dối trẻ. Bánh bao lớn, màn thầu trắng, nước khoáng – đồ ăn, thức uống đủ cả. Xác sống tấn công ư? Không sợ, siêu thị chúng tôi có gậy chuyên dụng diệt thây ma, còn tự động thu thập tinh hạch nữa chứ... Nhớ tích đủ để quay lại mua hàng mới nhé! Thời tiết quá nóng à? Đừng lo, ở đây có quần áo bốn mùa, mát mẻ cho hè, ấm áp cho đông – đồ đánh thây ma không thể thiếu! Nhớ ghé cửa hàng tậu thêm trước khi độ bền hao hết nha! Nhan Duyệt vừa ôm lò nướng vừa ợ no nê: "Cửa hàng tiếp theo... nên mở ở đâu đây nhỉ?"

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh
Loạn Thế Nông Nữ: Mô Phỏng Cầu Sinh

Hứa Tri Nam sớm mai xuyên qua, trở thành Hứa Đại Nha, tiểu oa nhi thôn quê không rõ triều đại. Đang lúc hạn hán kéo dài, nhà vốn cực phẩm, cha mẹ lại hiền lành như bánh bao. Ngày ngày đói rét, ngủ chẳng yên, nàng không cam, quyết đổi đời. [Đinh! Hệ thống Mô phỏng Nhân sinh trói định! 6 tuổi, vụ thu lao lực quá sức, thể chất giảm 1. Phụ thân tử trận, mẫu thân sầu thảm sinh non. 7 tuổi, bị ép phân gia, nàng gắng sức tăng sản lượng ruộng, song thuế nặng, lương thừa chẳng bao, đói khổ thêm, thể chất giảm 1. 8 tuổi, mẫu thân gặp ác nhân trên đường, giãy chết thảm. Nàng và muội chịu tiếng xấu, sống càng khốn. 9 tuổi, hạn hán liên miên, nàng dẫn muội lên núi đào vỏ cây, bị đại bá nương bán vào núi đổi lương. 10 tuổi, trốn chẳng thành, bị đánh, nhịn đói ba ngày, thể chất giảm 1. Lao lực liên ngày, thiếu ăn, nàng bệnh thoi thóp, chết đói trong chuồng heo trống.] [Nhân sinh bắt chước kết thúc, xin chọn: Lựa một: Ký ức trải qua. Lựa hai: Vật tùy thân một món. Lựa ba: Kỹ năng ngẫu nhiên.] Hứa Tri Nam: “Hử? Cái gì cơ?” Lại bắt chước, lần lượt [bị thiêu chết], [bị sói ăn], [bị lợn rừng húc chết], [bị đánh lén mà chết]... Hứa Tri Nam ngửa mặt lên trời: “Chẳng lẽ mệnh ta đã tận?” Hệ thống: [Chúc mừng, ngươi mang mệnh pháo hôi chết yểu.] Nàng bóp mũi nhận, nghĩ bụng: “Thôi thì sáng tạo vài thứ vậy! Xà phòng, đậu hũ, món kho, ta bắt chước hết!”. S ong hiện thực chỉ toàn [thất bại]. Hứa Tri Nam: “Sao lại thế?” Hệ thống: Chúc mừng, trí lực pháo hôi: 4. Nương tựa hệ thống chẳng đáng tin cậy, nàng xử lý cực phẩm, nâng cấp hệ thống, mở ra [kỹ năng mô phỏng] và [kỳ ngộ bản khối]. Tuy nhiên đường tỷ sau khi rơi xuống nước bỗng lạ thường. Biết được bí mật trọng sinh của tỷ ấy qua hệ thống, nàng quyết theo tỷ tới Vĩnh Châu, lặng lẽ trưởng thành. Gian khó ngàn phen tới được an toàn khu của đường tỷ, nàng phát hiện vận mệnh trêu ngươi, nơi đây chẳng an toàn như tưởng. Hứa Tri Nam: “Vừa xuống xe bò, vào đến Vĩnh Châu đã bị lừa gạt thì phá giải thế nào?” [Đinh, hệ thống thăng cấp, mở bản khối lãnh địa mô phỏng.] Chiến loạn liên miên, thiên tai chồng chất, nàng theo đường tỷ trọng sinh về, lặng lẽ trưởng thành. Trên đường nhặt được nam tử tuấn tú trọng thương. Hứa Tri Nam: “Tướng quân? Vương gia? Hoàng tử?” Tiêu Diễn: “Ta xem thiên văn, biết mình là phu quân định mệnh của nàng.” Hứa Tri Nam: “Chờ chút, để ta mô phỏng thử xem!” Chú thích: Cốt truyện thăng cấp là chủ yếu, xen làm ruộng, kinh doanh, xây dựng; hệ thống hay chết máy. Nữ chính khởi đầu là bé con 6 tuổi, thân thể yếu ớt, kiếp trước làm xã súc, chẳng phải đặc công hay bộ đội, không thể gϊếŧ sạch kẻ chướng mắt, cũng chẳng khống chế được biến số, không trừ nổi nhà cực phẩm, xin lưu ý kẻo tự làm khó mình. Nam chính chính thức xuất hiện muộn, nhặt nam nhân chỉ là tình tiết nhỏ cần cho cốt truyện. Nữ chính khởi đầu là tiểu nữ hài 6 tuổi, thân yếu, kiếp trước làm xã súc, không phải đặc công hay bộ đội, nên không thể gϊếŧ sạch kẻ chướng mắt. Nàng chẳng thể khống chế biến số, cũng không trừ được nhà cực phẩm, xin lưu ý kẻo tự làm khó mình. Nhân vật: Hứa Tri Nam, Tiêu Diễn (chính); Hứa Quyện Bách (phụ). Tóm tắt: Nàng chơi trò nhân sinh mô phỏng phiên bản cổ đại. Lập ý: Nỗ lực đổi vận mệnh.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh
Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh

Úc Khanh xuyên thành ánh trăng sáng của nam chính tiểu thuyết lâm ly bi đát. Lúc rơi vào đường cùng, có người đưa nàng ba quan tiền rồi bảo nàng thành thân với một nam nhân vừa tàn phế vừa mù mắt. Nam nhân ấy tên là Lâm Uyên, có dung mạo tuyệt đẹp, không cần mở miệng cũng toát ra khí chất vương tôn. Trong nguyên tác hình như chẳng có nhân vật này. Ban đầu Úc Khanh nghĩ chỉ là lấy tiền giúp một tay, bèn nhận lời. Nhưng trong quãng ngày khốn khó bên nhau, Úc Khanh và hắn cùng động lòng và hai người thề nguyện trọn đời bên nhau. Về sau nàng bất cẩn bị nam chính bắt đi, dẫu trải qua bao nhiêu khổ cực nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ Lâm Uyên đang chờ mình. Thế nhưng đến ngày thực sự trở về, Lâm Uyên lại biến mất. Úc Khanh tìm mãi không thấy mới hay mình bị hắn lừa. Những lời hứa chỉ có ánh nến nơi căn phòng cũ làm chứng, hóa ra chỉ là lời dối trá của một công tử nhà quyền quý. Nàng không còn vướng bận, yên ổn sống cuộc sống nhỏ của mình. – Tạ Lâm Uyên đăng cơ rồi thì căm hận những tháng ngày mù lòa tàn tật, hạ lệnh sử quan xóa sạch mọi dấu vết về hắn tại ngôi làng nhỏ ấy, như thể che đậy một nỗi ô nhục. Mãi đến khi hắn nghe tin Úc Khanh thành thân. Toàn bộ ngự lâm quân đều biết hôm ấy bệ hạ bỗng hạ chỉ xuất cung, ngự giá thẳng đến ngôi làng nhỏ kia. Hắn dừng ngựa trước sân viện đổ nát cháy đen, mắt đỏ đậm như máu, sát khí bừng bừng xông vào đống đổ nát mà chỉ tìm được một mảnh khăn đỏ cháy sém. Nghe nói đêm tân hôn ấy, hai vợ chồng cùng chết trong biển lửa. Từ đó Tạ Lâm Uyên hận Úc Khanh đến thấu xương, lệnh tăng nhân đạo sĩ lên trời xuống đất tìm hồn nàng để đem về băm vằm thành nghìn mảnh mới hả được cơn giận trong lòng. Thế nhưng suốt năm năm chẳng thu được gì, cuối cùng hắn như tro tàn gỗ mục, vạn ý niệm đều mất. Về sau tại buổi yến tiệc Nguyên Tiêu trong cung, đèn cá múa rồng, mọi người vây quanh đôi vợ chồng tân khoa trạng nguyên mà không ngớt lời khen ngợi trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi. Vị thiên tử xưa nay vẫn luôn ngồi một mình sau bình phong bạch ngọc lại bất ngờ bước ra, giữa hàng hàng quỳ bái của chư vị công hầu, hắn nâng gương mặt rưng rưng sợ hãi của trạng nguyên phu nhân lên. Hắn mím chặt môi, bình tĩnh nhìn nàng, cảm xúc nơi đáy mắt gần như mất kiểm soát, chẳng ai thấy được sự điên cuồng khi tìm lại thứ đã mất kia. Úc Khanh nước mắt lưng tròng, môi đỏ run run, không thành tiếng mà cầu xin: "Đừng ở đây..." Mặc kệ sắc mặt trắng bệch của trạng nguyên lang bên cạnh, thiên tử bế ngang nàng lên, nghiêng người ghé sát, khẽ cười bên tai nàng: “Phu nhân cùng trẫm xưa kia từng có tình ý, sao lại phải hành đại lễ như thế?" --- 1. Phu quân tái giá của nữ chính là nữ giả nam, hai người kết hôn giả để tránh họa, về sau nam chính đoạt thê. 2. Xuyên sách chỉ là bối cảnh, không dính dáng nhiều đến cốt truyện nguyên tác phức tạp, triều đại hư cấu không có nguyên mẫu, tất cả vì tuyến tình cảm nam nữ chính. 3.Tính cách nam chính âm trầm điên cuồng! Hắn là quân vương phong kiến cổ đại, không phải người hiện đại, xin đừng dùng chuẩn mực đạo đức hiện đại để đòi hỏi hắn, ai muốn đọc nam chính đạo đức hoàn hảo xin đừng nhấn đọc truyện này!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Mạt Thế: Cầu Quân Thiếu Buông Tha
Trọng Sinh Mạt Thế: Cầu Quân Thiếu Buông Tha

Một nữ quân nhân hết lòng vì nhiệm vụ lại bị chính đồng đội của mình phản bội mà mất mạng. Bất ngờ thay, một hệ thống quân sự bí ẩn xuất hiện, đưa cô xuyên không đến một thế giới khác và sống lại trong thân xác của một phiên bản khác của mình. "Hệ thống ơi, chắc không phải là đang troll đúng không?" Tận thế? Zombie? Tận thế là cái gì cơ? Zombie là cái giống gì vậy? Kiều Tử Lâm, một người chưa từng đọc tiểu thuyết hay xem phim viễn tưởng, hoàn toàn mù tịt về mấy thứ như tận thế với zombie.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trước Khi Bị Lưu Đày, Vương Phi Xông Vào Hoàng Cung Dọn Sạch Quốc Khố
Trước Khi Bị Lưu Đày, Vương Phi Xông Vào Hoàng Cung Dọn Sạch Quốc Khố

Giang Nhược vốn là một cô gái trong thời mạt thế, không sở hữu dị năng nào nên cuối cùng chết thảm trên đường chạy trốn. Khi tỉnh lại, nàng phát hiện linh hồn mình đã xuyên vào thân xác của một thiên kim tiểu thư không được sủng ái trong một cuốn tiểu thuyết. Hiện tại, tình tiết câu chuyện đang ở đoạn phụ thân - một vị thừa tướng nhẫn tâm - ép buộc nàng phải gả cho An Vương để làm xung hỉ. Thế nhưng, nắm trong tay kịch bản, Giang Nhược chẳng hề nao núng hay lo sợ. Vào ngày đại hôn, Giang Nhược thản nhiên véo mặt Tiêu Thừa Cẩn - vị An Vương nổi tiếng lạnh lùng - và nói: “Ờ, ta tới đây là để xung hỉ cho ngươi đấy.” Không lâu sau, tin dữ đến: Hoàng Thượng ra lệnh lưu đày cả hai vợ chồng nàng đến Tễ Châu. Thay vì hoảng loạn, Giang Nhược lại vui mừng thầm nghĩ: “Lưu đày à? Tốt quá! Ta muốn đến Tễ Châu làm phú bà!” Từ khi bị lưu đày, Giang Nhược bắt đầu sống theo ý mình, hoàn toàn tự do và thoải mái. Thậm chí, khi nữ phụ trọng sinh truy đuổi tới Tễ Châu để làm khó nàng, Giang Nhược chỉ nhàn nhã nhìn kẻ kia tự tìm đường chết. Không chỉ có vậy, địch quốc còn muốn nàng giao ra “tiểu phượng hoàng” - một vật quý mà nàng sở hữu. Giang Nhược lập tức hành động, bí mật xâm nhập lãnh thổ của địch quốc và dọn sạch kho lương thực cùng quốc khố của họ. Trong khi đó, tại kinh thành, Lâm tổng quản báo cáo với Hoàng Thượng: “Hoàng Thượng, không xong rồi, thế tử phu nhân mời Hoàng Hậu nương nương ra cung du ngoạn.” Tiêu Thừa Cẩn chỉ bình thản buông tấu chương rồi gọi con trai đến. Chỉ mười lăm phút sau, Lâm tổng quản trông thấy Tiểu Thái Tử vừa phê duyệt tấu chương vừa lau nước mắt, trông đau lòng vô cùng. Cậu nhóc mới sáu tuổi thôi mà...

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng