Tích Trữ Vật Tư Sống Sót Hằng Ngày Tại Mạt Thế

Tích Trữ Vật Tư Sống Sót Hằng Ngày Tại Mạt Thế

Ngôn TìnhHETình CảmTrọng SinhNữ CườngSảng VănMạt Thế

[Thiên tai + Không gian + Tích trữ + Làm ruộng + Đời sống thường ngày] Giang Mộ Vân đã vật lộn trong mạt thế suốt mười năm dài đằng đẵng. Điều cô cảm thấy tiếc nuối nhất không phải là những thứ đã mất đi, mà là việc không thể đọc đến kết cục của một cuốn tiểu thuyết mà cô tình cờ tìm thấy. Cuốn sách ấy là thứ cô nhặt được từ đống đổ nát sau một trận động đất. Chỉ còn lại vài chục trang ở phần giữa, không tiêu đề, không kết thúc, chẳng thể biết nội dung hoàn chỉnh. Trong suốt mười năm đó, cô ôm chặt những trang sách còn sót lại như báu vật. Những lúc lạnh thấu xương và tuyệt vọng, cô run rẩy mở ra một trang, đọc những câu trích dẫn đầy cảm thán, như thể chúng có thể sưởi ấm trái tim đã nguội lạnh của cô. Cô thậm chí còn tự trào phúng rằng, những trang sách này còn "hữu dụng" hơn lửa để sưởi ấm. Với cô, chúng chính là thần khí bảo mệnh giữa vùng địa cực khắc nghiệt. Đáng tiếc, trước khi cô kịp tìm thấy phần còn lại của cuốn sách, sinh mạng của chính cô và gia đình đều bị dập tắt bởi thảm họa. Nhưng số phận không nỡ bỏ rơi cô. Khi mở mắt ra lần nữa, Giang Mộ Vân phát hiện mình đã trọng sinh trở về mười năm trước, mang theo một không gian thần kỳ mà cô không thể ngờ đến. Lần này, cô không do dự. Vào đêm đầu tiên sau khi trọng sinh, cô hưng phấn thu dọn hành lý, nhanh chóng quay về quê nhà. Cô rốt cuộc cũng có cơ hội khám phá xem liệu "108 bảo vật" mà cuốn sách nhắc đến có thực sự tồn tại, và chúng có thể thống trị thế giới hay không!

200000

540 chương

Truyện cùng tác giả

Tích Trữ Vật Tư Sống Sót Hằng Ngày Tại Mạt Thế
Tích Trữ Vật Tư Sống Sót Hằng Ngày Tại Mạt Thế
Lạt Tiêu Chung Kết Gỉa

[Thiên tai + Không gian + Tích trữ + Làm ruộng + Đời sống thường ngày] Giang Mộ Vân đã vật lộn trong mạt thế suốt mười năm dài đằng đẵng. Điều cô cảm thấy tiếc nuối nhất không phải là những thứ đã mất đi, mà là việc không thể đọc đến kết cục của một cuốn tiểu thuyết mà cô tình cờ tìm thấy. Cuốn sách ấy là thứ cô nhặt được từ đống đổ nát sau một trận động đất. Chỉ còn lại vài chục trang ở phần giữa, không tiêu đề, không kết thúc, chẳng thể biết nội dung hoàn chỉnh. Trong suốt mười năm đó, cô ôm chặt những trang sách còn sót lại như báu vật. Những lúc lạnh thấu xương và tuyệt vọng, cô run rẩy mở ra một trang, đọc những câu trích dẫn đầy cảm thán, như thể chúng có thể sưởi ấm trái tim đã nguội lạnh của cô. Cô thậm chí còn tự trào phúng rằng, những trang sách này còn "hữu dụng" hơn lửa để sưởi ấm. Với cô, chúng chính là thần khí bảo mệnh giữa vùng địa cực khắc nghiệt. Đáng tiếc, trước khi cô kịp tìm thấy phần còn lại của cuốn sách, sinh mạng của chính cô và gia đình đều bị dập tắt bởi thảm họa. Nhưng số phận không nỡ bỏ rơi cô. Khi mở mắt ra lần nữa, Giang Mộ Vân phát hiện mình đã trọng sinh trở về mười năm trước, mang theo một không gian thần kỳ mà cô không thể ngờ đến. Lần này, cô không do dự. Vào đêm đầu tiên sau khi trọng sinh, cô hưng phấn thu dọn hành lý, nhanh chóng quay về quê nhà. Cô rốt cuộc cũng có cơ hội khám phá xem liệu "108 bảo vật" mà cuốn sách nhắc đến có thực sự tồn tại, và chúng có thể thống trị thế giới hay không!

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Truyện liên quan

Đế Hậu Trọng Sinh: Xuân Ý Trên Mi
Đế Hậu Trọng Sinh: Xuân Ý Trên Mi

Kiếp trước, Hiếu Tông Hoàng Đế Chúc Hựu Đường cùng Trương Hoàng Hậu là một đôi phu thê mẫu mực, suốt đời giữ vững đạo nghĩa, tận trung vì nước, hết lòng vì dân. Thế nhưng, dù hết lòng cống hiến, cả hai vẫn không tránh khỏi số phận bạc bẽo. Một người vì lao lực mà băng hà ngày trên ngai vàng, một người ôm đầy uất hận mà nhắm mắt nơi thâm cung lạnh lẽo. Sống lại một đời, Chúc Hựu Đường chẳng còn muốn làm một vị minh quân vất vả, chỉ muốn buông bỏ lương tâm, tận hưởng vinh hoa phú quý, làm một vị hôn quân tiêu dao tự tại. Về phần Trương Hoàng hậu, kiếp trước nàng là bậc mẫu nghi thiên hạ, nhưng ngoài mặt rực rỡ nhưng sau lưng lại luôn phải ứng phó với từng lớp âm mưu. Chưa kể, nàng còn phải đóng vai một vị Hoàng Hậu hoàn mỹ, suốt ngày quét sạch những chiếc "mũ xanh" trên đầu Hoàng Đế. Lần này sống lại, nàng chỉ muốn giữ khoảng cách, sống một đời an ổn. Một người muốn làm hôn quân, một người muốn kéo xuống chiếc mặt nạ ân ái kiếp trước. Nhưng ông trời trêu ngươi, để xem ai mới là kẻ thắng trong ván cờ duyên phận này.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xác Sống Đến Rồi, Tôi Nằm Nhà Chờ Chết
Xác Sống Đến Rồi, Tôi Nằm Nhà Chờ Chết

Khi đọc tiểu thuyết tận thế, Phó Nhĩ Điệp đã nhiều lần nghĩ rằng nếu rơi vào tình huống này, cô chỉ có nước chờ chết. Xe? Không biết lái. Đường? Không nhận ra. Cơm? Không biết nấu. Thể lực? Không cần gặp xác sống, chỉ cần trời đột ngột trở lạnh là cô có thể cảm cúm sốt cao rồi đi đời ngay lập tức. Là một con người vô dụng của thế kỷ mới, Phó Nhĩ Điệp chỉ mong thế giới luôn bình yên, không bệnh tật, không thảm họa. Như vậy, cô có thể nằm nhà vẽ tranh kiếm sống và ngày ngày trôi qua một cách an nhàn. Nhưng đời không như là mơ. Sau một cơn mưa phùn kéo dài, thế giới bỗng dưng biến dị. Khắp nơi tràn ngập mùi hôi thối của xác sống và thực vật biến dị. Từ tầng mười mấy nhìn xuống, cô thấy người người hoảng loạn, xe cộ bị bỏ lại chặn cứng đường, quán mì quen thuộc cô hay ghé qua giờ đây nhuốm đầy vết máu... Mọi thứ kéo cô khỏi những ảo tưởng, ép cô phải đối mặt với sự thật. Thế giới này, thực sự đã thay đổi rồi. Phó Nhĩ Điệp quyết định ra ngoài tìm người thân, đồng thời cược một ván xem bản thân sẽ trở thành xác sống hay dị năng giả. Cô lấy hết dũng khí, mở cửa bước ra... rồi lập tức lùi lại, đóng cửa cái rầm! Hành lang đầy rẫy hàng xóm đã biến thành xác sống, đáng sợ quá đi mất! Đánh xác sống á? Đừng mơ! Cô chỉ có thể co đầu rút cổ, chờ chết thôi. May thay, trong nhà vô tình tích trữ khá nhiều lương thực, đủ cho cô cầm cự một tháng. Nhưng kết cục của cô, có vẻ chỉ có hai khả năng: chết ngay bây giờ, hoặc chết sau một tháng. Cô chọn phương án thứ hai, đồng thời chuẩn bị tinh thần đối mặt với cảnh mất điện, mất nước. Ngày thứ nhất, mọi thứ vẫn bình thường. Ngày thứ hai, vẫn vậy. Ngày thứ ba, không có gì thay đổi. Ngày thứ... Một tháng trôi qua, đến hạn đóng tiền điện nước. Không có internet, không thể thanh toán. Cả tòa nhà chìm trong bóng tối. Nhưng kỳ lạ thay, căn hộ của cô vẫn sáng choang. Nước vẫn chảy, bồn cầu xả nước bình thường, gas vẫn có để nấu ăn, thậm chí mấy cây quất, ớt và hành lá ở ban công còn lớn nhanh như thổi, hoàn toàn trái với quy luật tự nhiên. Phó Nhĩ Điệp bỗng nhận ra, không phải cô biến dị, mà là... nhà cô biến dị rồi!!! Lưu ý trước khi đọc: 1. Nam chính không phải căn hộ, mà là người, tên Tang Văn Hạo. 2. 17 chương đầu có hơi nặng nề và thực tế, từ chương 18 trở đi chuyển sang hướng ấm áp, trồng trọt, chiến đấu, xây dựng cơ sở vật chất, nuôi thực vật rồi lại đánh nhau. 3. Tên truyện là kết quả của vô số lần đắn đo, cuối cùng lười đổi nên để luôn. Phó Nhĩ Điệp chỉ “nằm chờ chết” khi chẳng còn hy vọng. Nhưng sau khi phát hiện nhà biến dị và gặp nhiều tình huống mới, cô bắt đầu vùng lên giành giật sự sống.

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Dược Môn Tiên Y
Dược Môn Tiên Y

Nàng, đến từ ẩn thế gia tộc trăm năm, đường đường là chí tôn dược môn cao quý. Nàng, sinh ở thế gia quý tộc trăm năm, đường đường là thiếu chủ thế gia cao quý. Một thân tử, một hồn diệt. Một triều dịch hồn trọng sinh, thiên hạ phong vân sắp nổi! Hắn với nàng, là thanh mai trúc mã, từng hứa rằng, ngày cây hoa Ngọc Lan trưởng thành, chính là lúc cưới. Hắn với nàng, mới quen nhau, lại kết xuống Phật duyên, một tiểu đầu trọc giảo hoạt như hồ ly, để hắn ấn tượng sâu sắc, sau này, ai tới nói cho hắn biết, tại sao tiểu đầu trọc lại biến thành mỹ nhân tuyệt thế khuynh thành không?

450000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh
Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh

Úc Khanh xuyên thành ánh trăng sáng của nam chính tiểu thuyết lâm ly bi đát. Lúc rơi vào đường cùng, có người đưa nàng ba quan tiền rồi bảo nàng thành thân với một nam nhân vừa tàn phế vừa mù mắt. Nam nhân ấy tên là Lâm Uyên, có dung mạo tuyệt đẹp, không cần mở miệng cũng toát ra khí chất vương tôn. Trong nguyên tác hình như chẳng có nhân vật này. Ban đầu Úc Khanh nghĩ chỉ là lấy tiền giúp một tay, bèn nhận lời. Nhưng trong quãng ngày khốn khó bên nhau, Úc Khanh và hắn cùng động lòng và hai người thề nguyện trọn đời bên nhau. Về sau nàng bất cẩn bị nam chính bắt đi, dẫu trải qua bao nhiêu khổ cực nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ Lâm Uyên đang chờ mình. Thế nhưng đến ngày thực sự trở về, Lâm Uyên lại biến mất. Úc Khanh tìm mãi không thấy mới hay mình bị hắn lừa. Những lời hứa chỉ có ánh nến nơi căn phòng cũ làm chứng, hóa ra chỉ là lời dối trá của một công tử nhà quyền quý. Nàng không còn vướng bận, yên ổn sống cuộc sống nhỏ của mình. – Tạ Lâm Uyên đăng cơ rồi thì căm hận những tháng ngày mù lòa tàn tật, hạ lệnh sử quan xóa sạch mọi dấu vết về hắn tại ngôi làng nhỏ ấy, như thể che đậy một nỗi ô nhục. Mãi đến khi hắn nghe tin Úc Khanh thành thân. Toàn bộ ngự lâm quân đều biết hôm ấy bệ hạ bỗng hạ chỉ xuất cung, ngự giá thẳng đến ngôi làng nhỏ kia. Hắn dừng ngựa trước sân viện đổ nát cháy đen, mắt đỏ đậm như máu, sát khí bừng bừng xông vào đống đổ nát mà chỉ tìm được một mảnh khăn đỏ cháy sém. Nghe nói đêm tân hôn ấy, hai vợ chồng cùng chết trong biển lửa. Từ đó Tạ Lâm Uyên hận Úc Khanh đến thấu xương, lệnh tăng nhân đạo sĩ lên trời xuống đất tìm hồn nàng để đem về băm vằm thành nghìn mảnh mới hả được cơn giận trong lòng. Thế nhưng suốt năm năm chẳng thu được gì, cuối cùng hắn như tro tàn gỗ mục, vạn ý niệm đều mất. Về sau tại buổi yến tiệc Nguyên Tiêu trong cung, đèn cá múa rồng, mọi người vây quanh đôi vợ chồng tân khoa trạng nguyên mà không ngớt lời khen ngợi trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi. Vị thiên tử xưa nay vẫn luôn ngồi một mình sau bình phong bạch ngọc lại bất ngờ bước ra, giữa hàng hàng quỳ bái của chư vị công hầu, hắn nâng gương mặt rưng rưng sợ hãi của trạng nguyên phu nhân lên. Hắn mím chặt môi, bình tĩnh nhìn nàng, cảm xúc nơi đáy mắt gần như mất kiểm soát, chẳng ai thấy được sự điên cuồng khi tìm lại thứ đã mất kia. Úc Khanh nước mắt lưng tròng, môi đỏ run run, không thành tiếng mà cầu xin: "Đừng ở đây..." Mặc kệ sắc mặt trắng bệch của trạng nguyên lang bên cạnh, thiên tử bế ngang nàng lên, nghiêng người ghé sát, khẽ cười bên tai nàng: “Phu nhân cùng trẫm xưa kia từng có tình ý, sao lại phải hành đại lễ như thế?" --- 1. Phu quân tái giá của nữ chính là nữ giả nam, hai người kết hôn giả để tránh họa, về sau nam chính đoạt thê. 2. Xuyên sách chỉ là bối cảnh, không dính dáng nhiều đến cốt truyện nguyên tác phức tạp, triều đại hư cấu không có nguyên mẫu, tất cả vì tuyến tình cảm nam nữ chính. 3.Tính cách nam chính âm trầm điên cuồng! Hắn là quân vương phong kiến cổ đại, không phải người hiện đại, xin đừng dùng chuẩn mực đạo đức hiện đại để đòi hỏi hắn, ai muốn đọc nam chính đạo đức hoàn hảo xin đừng nhấn đọc truyện này!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Nhân Cầm Quân, Đánh Đâu Thắng Đó!
Mỹ Nhân Cầm Quân, Đánh Đâu Thắng Đó!

[Trường quân sự + Thi đấu đoàn đội + Cùng nhau trưởng thành + Nữ cường] Chỉ huy Lạc Tấc xuyên vào thân xác của hoa khôi khoa Xã hội học, Học viện Quân sự Số Một Liên Minh. Trong trận Đại loạn đấu, cô chỉ dẫn theo năm người, vậy mà vẫn thắng áp đảo đội quân cả ngàn người! Tại giải đấu tinh vực, cô bứt phá ngoạn mục, đưa Đan Trạch từ đội bét bảng lên ngôi vô địch! Hai năm sau, cô leo thẳng lên ghế Tổng đốc Đan Trạch. "Người trẻ thì phải biết tiến từng bước một, đặt mục tiêu nhỏ thôi. Ví dụ như làm Tổng đốc một tinh vực!" Mọi người: ??? "Sau đó, thống nhất Lãnh Hồ, biến Đan Trạch thành khu tự trị giàu nhất vũ trụ!" Mọi người: !!! Ngay trong ngày hôm đó, một bài viết với tiêu đề: "Vị Tổng đốc trẻ nhất lịch sử Liên Minh phát điên chỉ sau ba ngày nhậm chức" leo thẳng lên top tìm kiếm. Tinh vực Trung Ương: "Nằm mơ giữa ban ngày!" Hàng xóm Đế Quốc: "Trẻ trâu!" Cư dân mạng vũ trụ: "Chị đại quá đỉnh!" ... "Tôi biết rõ có một chiến sĩ cấp siêu S sắp tiến hành tập kích bất ngờ mà đội quân của tôi không thể địch lại. Vậy tại sao không tận dụng dân thường làm lớp phòng thủ? Vì không hợp với đạo nghĩa ư? Nhưng tôi là chỉ huy quân địch, cậu lại muốn nói chuyện đạo nghĩa với tôi sao? Chỉ cần cậu có một đồng đội bên cạnh thì bây giờ cậu đã không bị bắt giữ dễ dàng như vậy, để một đám dân thường tay trói gà không chặt khống chế! Bây giờ hãy trả lời tôi, Hoắc An, cậu có cần đồng đội không?" ... "Khóc gì thế?" "Chị liên thủ với người ngoài bắt nạt em! Nhưng rõ ràng chị đã có ấn ký của em, chị là của em cơ mà!" "Tôi không hề cùng hắn bắt nạt cậu." Lạc Tấc dịu giọng, ánh mắt ôn hòa: "Tôi đang cứu cậu." "Chị!" "Ừ?" "Em... Em đau lắm." "Đau ở đâu?" Hoắc An bé nhỏ chỉ vào vị trí bên trái l*иg ngực: "Chỗ này là gì?" Lạc Tấc thoáng trầm ngâm rồi chắc chắn đáp: "Là dạ dày." Nhóc con ngẩn người, sau đó chỉ vào vị trí thực sự của dạ dày trên cơ thể mình: "Dạ dày ở đây mà?" Mắt cậu nhóc bỗng sáng lên tràn đầy vẻ tinh quái: "Em biết rồi! Đây là tim! Chị ơi, nếu chị hôn em một cái, có lẽ em sẽ không đau nữa đâu!"

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế Nữ Phụ Trọng Sinh Xoay Người
Mạt Thế Nữ Phụ Trọng Sinh Xoay Người

[Trọng sinh tu tiên thời mạt thế, đối đầu nữ phụ xuyên không độc ác] Cha mẹ bị gϊếŧ thảm, vị hôn phu phản bội, người anh trai duy nhất bị phế dị năng - Phương Vũ Hân từ một thiên kim bạch phú mỹ rơi xuống thành pháo hôi bi thảm! Sau khi bất ngờ trọng sinh về trước mạt thế, cô mới phát hiện ra sự thật - cô em gái riêng căm hận cô đến tận xương tủy thực chất là một nữ phụ xuyên không! Chiếc vòng tay cẩm thạch bị cướp đi ở kiếp trước hóa ra lại là linh phủ không gian của tu sĩ! Lần này, cô sẽ vả mặt nữ xuyên không sở hữu hệ thống thăng cấp trò chơi, dẫm nát gã đàn ông có thiết bị giao dịch xuyên vị diện đầy dã tâm! Khoan đã! Sao tự nhiên cô có một đứa con trai lớn như vậy? PS: Truyện YY sảng văn, nữ chính mạnh mẽ, không nhu nhược cũng không thánh mẫu!

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Tôi Trồng Trọt Ở Tận Thế
Tôi Trồng Trọt Ở Tận Thế

Bị dì ruột gϊếŧ chết, Tịnh Thù trùng sinh trở lại mười năm trước, chỉ hai tháng trước khi tận thế xảy ra. Cô bắt đầu xây dựng pháo đài của mình, nuôi những con gia cầm và cá đang trên bờ vực tuyệt chủng. Trồng những loại rau củ không còn tồn tại trong thời kỳ tận thế, dự trữ một số món ăn vặt ngon miệng, đồng thời cảnh tỉnh cha mẹ cô về bộ mặt thực sự của kẻ thù. Sống là phải có phong cách. Khi đối xử với kẻ thù, cô thích họ thèm khát than khóc nhìn mình ăn bít tết, và thích thú họ say sưa trước mùi thịt nướng, quả thật là một cảnh tượng đẹp đẽ. Cấp độ không gian Rubik: Khối Rubik cấp 4 có kích thước 4x4x4 = 64 mét khối, Khối Rubik cấp 5 có kích thước 5x5x5 = 125 mét khối, Khối Rubik 6 cấp có kích thước 6x6x6 = 216 mét khối... và cứ thế tiếp tục.

250000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ
Trở Về Niên Đại, Cô Vợ Nhỏ Được Cưng Như Bảo Bối Siêu Hung Dữ

Phòng thí nghiệm nổ mạnh làm Lâm Đường trở về cái niên đại nghèo khó thiếu thốn vật tư kia, còn buộc chặt với một cái hệ thống đánh dấu. Cô còn chưa kịp lấy món quà của người mới thì vị hôn phu được định ra từ bé đã chạy tới cửa từ hôn. Nguyên nhân từ hôn là vì hắn sắp trở thành công nhân, đi vào thành phố làm việc. Lâm Đường nhìn người nam nhân có khuôn mặt bình thường mà lại tỏ ra rất tự tin kia, môi đỏ hé mở: "Được.” Chưa tới một tháng, vị hôn phu bị đuổi việc. Lâm Đường đi dạo quanh huyện một vòng liền trở thành cán bộ của xưởng dệt. Nội tâm của vị hôn phu: Hiện tại cầu hợp lại còn kịp sao? * Cái niên đại này thật sự rất quá thiếu thốn vật tư rồi. Tuy rằng được ba người anh và cha mẹ yêu chiều, nhưng ăn cơm cần có phiếu gạo, mua vải cần có phiếu vải, mua thịt cần phiếu thịt, thậm chí ngay cả mua một khối xà bông cũng cần có phiếu. Cho dù thắt chặt lưng quần để sinh hoạt thì vẫn vô cùng khó khăn. Nhìn thứ đen sì sì trong chén, Lâm Đường im lặng: “...” May mà cô có một cái hệ thống! Muốn cái gì? Chỉ cần đánh dấu là sẽ có. - Nhiều năm sau. Người nam nhân tuấn mỹ nào đó nhìn người vợ yếu đuối mong manh, khuôn mặt nhỏ trắng nõn, cố gắng không thay đổi sắc mặt hỏi: “Nghe nói năm đó em đánh hai đấm đã hạ gục một con lợn rừng?” Ánh mắt Lâm Đường hơi lóe lên, đầu ngón tay hơi dùng một chút lực thì cái chén sứ tráng men trong tay liền biến hình, nghiêm túc nói: “Nào có? Anh đừng nghe mấy người đó nói hươu nói vượn, chúng ta đều là người làm công tác văn hoá, sao có thể bạo lực như vậy được!”

550000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Luyện Đan Kiếm Tiền Nuôi Con
Xuyên Thành Nữ Phụ, Ta Luyện Đan Kiếm Tiền Nuôi Con

Tống Ly xuyên sách, trở thành nữ phụ ác độc trong tiểu thuyết tu tiên, bởi vì bắt nạt nữ chính mà bị anh trai ruột ném vào Tháp Anh Linh là nơi những bé gái vừa mới sinh ra bị vứt bỏ, để rồi chết dưới oán khí của vô số anh linh. Sau khi tỉnh lại trong Tháp Anh Linh, nhìn vô số anh linh khóc thút thít, Tống Ly: “Ta có thể làm mẹ của các ngươi.” Những anh linh đang muốn gϊếŧ nàng sửng sốt, vô số anh linh hội tụ lại, biến thành một bé gái xinh xắn, đáng yêu. Tống Ly quyết định từ đây rời xa nữ chính của nguyên tác, luyện đan kiếm tiền nuôi con, trải qua những ngày tháng tự do tự tại. Không ngờ... Chẳng lẽ ngươi chính là nhị công tử của thương hội trong truyền thuyết, người vung tiền như rác cho nữ chính, còn chắp tay nhường lại nửa cái thương hội cho nữ chính nữa? Hình như người bệnh ta mới chữa khỏi là anh trai ngươi, hình như ngươi... Không được kế thừa gia sản, sao ngươi lại vui thế? Chẳng lẽ ngươi chính là kiếm tu thần bí trong truyền thuyết, kiếm linh thể vạn năm khó gặp, là người dùng tính mạng mở đường cho nữ chính? Đó chính là nữ chính mà ngươi tâm tâm niệm niệm đấy, sao giờ ngươi lại không thích, còn nói nàng ta xấu nữa? Liệu có phải bởi vì ta chữa khỏi bệnh mắt lâu năm của ngươi không? Chẳng lẽ ngươi chính là con gái tông chủ Trường Minh Tông trong truyền thuyết, nữ phụ điêu ngoa tùy hứng, là đứa ngốc chắp tay nhường lại vị trí tông chủ cho nữ chính? Ta không cố ý hạ thấp ngươi đâu, ta luyện đan chỉ để nuôi con thôi, không phải cố ý thắng ngươi. Cái gì??? Ngươi không nhường vị trí tông chủ này nữa? ... Ba vị kiếm khách: Tống Ly 【Ưng nhìn xa】 Lục Diễn 【Hổ giữ núi】 Tiêu Vân Hàn 【Sói cuồng chiến】 Ba vị tiện khách: Tống mỗ 【Lừa mẹ】 Lục mỗ 【Thùng cơm】 Tiêu mỗ 【Sói bán thân】

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng