Ôn Nguyễn của Tri Hoán

Ôn Nguyễn của Tri Hoán

Hiện ĐạiNgôn TìnhNgọt Sủng

Ôn Nguyễn của Tri Hoán Tên gốc: Cô ấy liều mạng giả nghèo Tác giả: Chiêu Loạn Văn án: Bỗng một ngày, thiên kim đại tiểu thư Ôn Nguyễn tỉnh ngộ, muốn vùng lên chống liên hôn gia tộc, muốn có cuộc sống độc lập dựa vào chính sức mình. Thế là, vào tối nọ, Ôn Nguyễn ôm theo một xấp thẻ đen rời nhà. Ai ngờ, vừa mới xuống khỏi tàu đã bị hai tên buôn người quấn lấy. Thấy Ôn Nguyễn bị bọn họ cưỡng ép mang đi, có người ra tay cứu giúp. Người nọ quật ngã chúng bằng một cú vác người qua vai, động tác dứt khoát lại lạnh lùng. Phó Tri Hoán ngồi dậy, ung dung chỉnh lại cổ áo, nhìn cô nói: “Báo cảnh sát đi.” Thân là chó háo sắc. Ôn Nguyễn hoàn toàn không chống đỡ được vẻ đẹp trai sáng chói của “hormone di động”. Đến cục cảnh sát lấy lời khai xong, Ôn Nguyễn mặt dày dính lấy Phó Tri Hoán, thuận thế vào ở trong nhà anh. “Em là người thành phố khác ạ. Gia cảnh em khó khăn nghèo túng. Đã lang bạt không biết đi đâu về đâu còn tí bị bọn buôn người bắt mất. Giờ anh mà đuổi em đi em sẽ bị bán mất hu hu hu.” Phó Tri Hoán nhìn túi xách Hermes đỏ phiên bản giới hạn trong tay cô, lặng thinh. Vì có thể “quang minh chính đại” ở lại nhà Phó Tri Hoán, Ôn Nguyễn ngày ngày giả nghèo giả khổ, nhưng... “Mặc váy năm nghìn tệ chưa đủ thoải mái?” “Tuần này em mua có hai cái túi thôi. Hai cái! Chỉ! Hai! Cái! Em thế chưa phải tiết kiệm sao?” “Sao lại mua cả son rồi???” Mãi cho đến một ngày, Ôn Nguyễn tìm được một chiếc nhẫn trong nhà Phó Tri Hoán. Nó cùng kiểu dáng với nhẫn mà anh chàng nhà giàu chưa lộ mặt – đối tượng đính hôn của cô gửi đến nhà. Ôn Nguyễn: ??? Không lẽ anh không xuất thân từ gia đình bình thường??? * Từng có người hỏi: “Cậu định từ hôn thật à? Có người ở cạnh không phải vui hơn sao?” Phó Tri Hoán động đầu ngón tay gẩy thuốc lá, đốm lửa nhỏ lóe lên phản chiếu trong con ngươi đen láy, tiếng cười của anh vừa trầm lại khàn: “Không nên làm hại con gái nhà người ta. Đời này cô ấy nên sống tự do tự tại chứ không phải làm chim hoàng yến nhốt trong lồng vàng cho tôi vui.” Nhưng, sau khi gặp Ôn Nguyễn anh mới biết, hóa ra mình là một người cực kỳ ích kỷ. Anh hối hận, thầm nghĩ phải giữ chặt Ôn Nguyễn bên mình. CP: Luật sư kỹ năng tranh biện level max x Kiểm sát trưởng đẹp trai mù mắt.

0

90 chương

Truyện cùng tác giả

Ôn Nguyễn của Tri Hoán
Ôn Nguyễn của Tri Hoán
Chiêu Loạn

Ôn Nguyễn của Tri Hoán Tên gốc: Cô ấy liều mạng giả nghèo Tác giả: Chiêu Loạn Văn án: Bỗng một ngày, thiên kim đại tiểu thư Ôn Nguyễn tỉnh ngộ, muốn vùng lên chống liên hôn gia tộc, muốn có cuộc sống độc lập dựa vào chính sức mình. Thế là, vào tối nọ, Ôn Nguyễn ôm theo một xấp thẻ đen rời nhà. Ai ngờ, vừa mới xuống khỏi tàu đã bị hai tên buôn người quấn lấy. Thấy Ôn Nguyễn bị bọn họ cưỡng ép mang đi, có người ra tay cứu giúp. Người nọ quật ngã chúng bằng một cú vác người qua vai, động tác dứt khoát lại lạnh lùng. Phó Tri Hoán ngồi dậy, ung dung chỉnh lại cổ áo, nhìn cô nói: “Báo cảnh sát đi.” Thân là chó háo sắc. Ôn Nguyễn hoàn toàn không chống đỡ được vẻ đẹp trai sáng chói của “hormone di động”. Đến cục cảnh sát lấy lời khai xong, Ôn Nguyễn mặt dày dính lấy Phó Tri Hoán, thuận thế vào ở trong nhà anh. “Em là người thành phố khác ạ. Gia cảnh em khó khăn nghèo túng. Đã lang bạt không biết đi đâu về đâu còn tí bị bọn buôn người bắt mất. Giờ anh mà đuổi em đi em sẽ bị bán mất hu hu hu.” Phó Tri Hoán nhìn túi xách Hermes đỏ phiên bản giới hạn trong tay cô, lặng thinh. Vì có thể “quang minh chính đại” ở lại nhà Phó Tri Hoán, Ôn Nguyễn ngày ngày giả nghèo giả khổ, nhưng... “Mặc váy năm nghìn tệ chưa đủ thoải mái?” “Tuần này em mua có hai cái túi thôi. Hai cái! Chỉ! Hai! Cái! Em thế chưa phải tiết kiệm sao?” “Sao lại mua cả son rồi???” Mãi cho đến một ngày, Ôn Nguyễn tìm được một chiếc nhẫn trong nhà Phó Tri Hoán. Nó cùng kiểu dáng với nhẫn mà anh chàng nhà giàu chưa lộ mặt – đối tượng đính hôn của cô gửi đến nhà. Ôn Nguyễn: ??? Không lẽ anh không xuất thân từ gia đình bình thường??? * Từng có người hỏi: “Cậu định từ hôn thật à? Có người ở cạnh không phải vui hơn sao?” Phó Tri Hoán động đầu ngón tay gẩy thuốc lá, đốm lửa nhỏ lóe lên phản chiếu trong con ngươi đen láy, tiếng cười của anh vừa trầm lại khàn: “Không nên làm hại con gái nhà người ta. Đời này cô ấy nên sống tự do tự tại chứ không phải làm chim hoàng yến nhốt trong lồng vàng cho tôi vui.” Nhưng, sau khi gặp Ôn Nguyễn anh mới biết, hóa ra mình là một người cực kỳ ích kỷ. Anh hối hận, thầm nghĩ phải giữ chặt Ôn Nguyễn bên mình. CP: Luật sư kỹ năng tranh biện level max x Kiểm sát trưởng đẹp trai mù mắt.

0 Miễn phí Giỏ hàng

Truyện liên quan

Trọng Sinh Mạt Thế: Cầu Quân Thiếu Buông Tha
Trọng Sinh Mạt Thế: Cầu Quân Thiếu Buông Tha

Một nữ quân nhân hết lòng vì nhiệm vụ lại bị chính đồng đội của mình phản bội mà mất mạng. Bất ngờ thay, một hệ thống quân sự bí ẩn xuất hiện, đưa cô xuyên không đến một thế giới khác và sống lại trong thân xác của một phiên bản khác của mình. "Hệ thống ơi, chắc không phải là đang troll đúng không?" Tận thế? Zombie? Tận thế là cái gì cơ? Zombie là cái giống gì vậy? Kiều Tử Lâm, một người chưa từng đọc tiểu thuyết hay xem phim viễn tưởng, hoàn toàn mù tịt về mấy thứ như tận thế với zombie.

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Trọng Sinh Thập Niên 80 Làm Giàu
Trọng Sinh Thập Niên 80 Làm Giàu

Phong Thanh Thanh đời trước là tự bản thân mình tìm đường chết. Ở đời trước, sau khi cô bị lui hôn, vì tranh khẩu khí nên chạy tới thành phố S làm công, kiếm lời một chút tiền trinh. Trong mấy năm, dựa vào sự chăm chỉ cần cù và vận khí của mình, cô mở một công ty cung cấp dịch vụ ăn uống, sau đó tham gia vào thị trường chứng khoán, kiếm được rất nhiều tiền. Xuân phong đắc ý, lúc cô đang chuẩn bị đi lên đỉnh cao của cuộc đời để trở thành bạch phú mỹ, cưới một anh chồng cao phú soái thì vị hôn phu cũ bỗng nhiên xuất hiện. Mà cô, dưới sự dụ dỗ có chủ đích của vị hôn phu cũ thì bắt đầu bước lên lữ trình tìm đường chết, cuối cùng, không làm thì không chết, tự mình nhảy lên tìm đường chết. Sống lại một đời, cô, Phong Thanh Thanh, quyết không tìm đường chết! Thật ra đây là một câu chuyện xưa của một cô gái làm việc chăm chỉ để làm giàu vào những năm thập niên 80, đi lên đỉnh cao của cuộc đời, trở thành bạch phú mỹ, cưới anh chồng cao phú soái.

150000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Làm nũng
Làm nũng

Tên truyện: Làm nũng Tác giả: Thời Tinh Thảo Thể loại: Ngôn tình, hiện đại, ngọt sủng [VĂN ÁN] (1) Nguyễn Khinh Họa nhìn anh một cái: “Đi thôi, em dẫn anh đi gặp mẹ em.” Đôi mắt cô cố nén ý cười, trêu chọc nói: “Giang tổng, căng thẳng không?” Giang Hoài Khiêm không nói chuyện. Sau khi hai người rời siêu thị đi đến quán trà sữa, anh mới nói: “Có một chút.” Nhưng vẫn ổn. Anh dừng lại, thấp giọng nói: “Khi gặp ba em sẽ căng thẳng hơn.” Nguyễn Khinh Họa bật cười: “Tại sao?” Giang Hoài Khiêm trầm ngâm một lúc, lắc đầu nói: “Không biết nữa.” Nguyễn Khinh Họa cười, cũng không ép anh trả lời. Đường đường là một người thừa kế tập đoàn thời trang lớn nhưng khi đối diện với hai từ “phụ huynh”- Giang tổng cũng căng thẳng như bao người. – (2) Tại một bữa tiệc chúc mừng nào đó, Giang Hoài Khiêm khoan thai đến muộn. Vừa xuất hiện, người vừa nhận giải là Nguyễn Khinh Họa, đang say khướt cầm bình rượu đi về phía anh. Đồng nghiệp của cô thấy vậy đều hoảng sợ, muốn đem người giữ lại, lại bị cô gạt ra. Trước mắt bao người, cô nắm lấy cà vạt của Giang Hoài Khiêm mà hỏi: “Sao bây giờ anh mới đến tiệc chúc mừng của em hả, em tức giận rồi.” Mọi người kinh ngạc nhìn qua, chỉ thấy anh nhìn cô, đôi mắt nén lại ý cười: “Vậy lần này phải dỗ như thế nào đây?” Nguyễn Khinh Họa chớp mắt, chẳng chút do dự nói: “Nhường chiếc ghế giám đốc của anh cho em, em mới tha thứ cho anh.” Giang Hoài Khiêm bật cười, khom người chạm vào môi cô, hạ giọng nói: “Cái này không được.” Anh dừng lại một chút: “Anh chỉ có thể cho em vị trí phu nhân của giám đốc thôi.” Đồng nghiệp: ??? _ Cuộc đời này Giang Hoài Khiêm rất ít thỏa hiệp, cũng rất ít làm gì vì ai đó. Chỉ duy nhất Nguyễn Khinh Họa. Anh đặt cho cô hết cái bẫy này đến cái bẫy khác, khiến cô không lối thoát. May mắn là, Cuối cùng cô đã ngã vào lòng anh, để anh đạt được ước nguyện. – Không có ai không khom lưng trước tài hoa của em, anh cũng giống họ, nhưng cũng lại không giống. Anh vì em mà khom lưng. Nam chính: Giang Hoài Khiêm, nữ chính: Nguyễn Khinh Họa

0 Miễn phí Giỏ hàng

Dược Môn Tiên Y
Dược Môn Tiên Y

Nàng, đến từ ẩn thế gia tộc trăm năm, đường đường là chí tôn dược môn cao quý. Nàng, sinh ở thế gia quý tộc trăm năm, đường đường là thiếu chủ thế gia cao quý. Một thân tử, một hồn diệt. Một triều dịch hồn trọng sinh, thiên hạ phong vân sắp nổi! Hắn với nàng, là thanh mai trúc mã, từng hứa rằng, ngày cây hoa Ngọc Lan trưởng thành, chính là lúc cưới. Hắn với nàng, mới quen nhau, lại kết xuống Phật duyên, một tiểu đầu trọc giảo hoạt như hồ ly, để hắn ấn tượng sâu sắc, sau này, ai tới nói cho hắn biết, tại sao tiểu đầu trọc lại biến thành mỹ nhân tuyệt thế khuynh thành không?

450000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!
Mạt Thế: Siêu Thị Của Lão Bản Cá Mặn Lại Cháy Hàng Rồi!

Nhan Duyệt vạn lần không ngờ rằng, đời này cô còn có cơ hội trải nghiệm mạt thế. Vừa mở mắt ra, cô từ một "cá mặn" lười biếng bỗng biến thành nhân viên tập sự của một cửa hàng nhỏ trong tận thế, lại còn bị hệ thống vô tình giao cho những nhiệm vụ livestream bán hàng không hồi kết. May mà cửa hàng của cô buôn bán ngay thẳng, không lừa già dối trẻ. Bánh bao lớn, màn thầu trắng, nước khoáng – đồ ăn, thức uống đủ cả. Xác sống tấn công ư? Không sợ, siêu thị chúng tôi có gậy chuyên dụng diệt thây ma, còn tự động thu thập tinh hạch nữa chứ... Nhớ tích đủ để quay lại mua hàng mới nhé! Thời tiết quá nóng à? Đừng lo, ở đây có quần áo bốn mùa, mát mẻ cho hè, ấm áp cho đông – đồ đánh thây ma không thể thiếu! Nhớ ghé cửa hàng tậu thêm trước khi độ bền hao hết nha! Nhan Duyệt vừa ôm lò nướng vừa ợ no nê: "Cửa hàng tiếp theo... nên mở ở đâu đây nhỉ?"

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quỷ Keo Kiệt Bị Trói Định Với Hệ Thống Thần Hào
Quỷ Keo Kiệt Bị Trói Định Với Hệ Thống Thần Hào

Nguyên Mạch Đông xuất thân ở vùng núi, gia cảnh nghèo khó. Tin vui là cô đổi đời rồi, bất ngờ “dính” phải một hệ thống Thần Hào có thể kiếm tiền hoàn nhờ donate cho streamer. Tin buồn là tỷ lệ hoàn tiền của hệ thống là 100:1, nghĩa là nếu cô donate 100 tệ thì chỉ hoàn lại được 1 tệ, mà số dư tài khoản của Nguyên Mạch Đông hiện tại chỉ có 2000 tệ. Trong thời đại mà chỉ cần quét mã đặt đồ ăn cũng được hoàn 3 tệ thì cái hệ thống “đốt 100 được lại 1” này có khi đến chó cũng chê không thèm xài. Ngoại trừ Nguyên Mạch Đông. Chỉ vì muốn mua ba cái bánh bao cũ giá 1 tệ, cô sẵn sàng đi vòng thêm hai cây số! Chỉ cần donate 100 tệ là có thể kiếm về tận 1 tệ! 1 tệ hoàn lại = ba cái bánh bao = cơ hội phất lên! Nguyên Mạch Đông là một cô nàng keo vắt cổ chày ra nước, hào hứng cày hệ thống để kiếm từng đồng tiền hoàn. Ơ, hệ thống bắt đầu nâng cấp từ khi nào ấy nhỉ? Ơ, nhiệm vụ giai đoạn thưởng hẳn biệt thự, siêu xe? Ơ, cô đã donate cho mấy streamer này tới mấy chục triệu rồi á? Cô thật sự đã gặp trúng hệ thống Thần Hào thứ thiệt rồi sao?

70000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh
Quân Có Bệnh, Bệnh Tại Khanh

Úc Khanh xuyên thành ánh trăng sáng của nam chính tiểu thuyết lâm ly bi đát. Lúc rơi vào đường cùng, có người đưa nàng ba quan tiền rồi bảo nàng thành thân với một nam nhân vừa tàn phế vừa mù mắt. Nam nhân ấy tên là Lâm Uyên, có dung mạo tuyệt đẹp, không cần mở miệng cũng toát ra khí chất vương tôn. Trong nguyên tác hình như chẳng có nhân vật này. Ban đầu Úc Khanh nghĩ chỉ là lấy tiền giúp một tay, bèn nhận lời. Nhưng trong quãng ngày khốn khó bên nhau, Úc Khanh và hắn cùng động lòng và hai người thề nguyện trọn đời bên nhau. Về sau nàng bất cẩn bị nam chính bắt đi, dẫu trải qua bao nhiêu khổ cực nhưng trong lòng vẫn luôn nhớ Lâm Uyên đang chờ mình. Thế nhưng đến ngày thực sự trở về, Lâm Uyên lại biến mất. Úc Khanh tìm mãi không thấy mới hay mình bị hắn lừa. Những lời hứa chỉ có ánh nến nơi căn phòng cũ làm chứng, hóa ra chỉ là lời dối trá của một công tử nhà quyền quý. Nàng không còn vướng bận, yên ổn sống cuộc sống nhỏ của mình. – Tạ Lâm Uyên đăng cơ rồi thì căm hận những tháng ngày mù lòa tàn tật, hạ lệnh sử quan xóa sạch mọi dấu vết về hắn tại ngôi làng nhỏ ấy, như thể che đậy một nỗi ô nhục. Mãi đến khi hắn nghe tin Úc Khanh thành thân. Toàn bộ ngự lâm quân đều biết hôm ấy bệ hạ bỗng hạ chỉ xuất cung, ngự giá thẳng đến ngôi làng nhỏ kia. Hắn dừng ngựa trước sân viện đổ nát cháy đen, mắt đỏ đậm như máu, sát khí bừng bừng xông vào đống đổ nát mà chỉ tìm được một mảnh khăn đỏ cháy sém. Nghe nói đêm tân hôn ấy, hai vợ chồng cùng chết trong biển lửa. Từ đó Tạ Lâm Uyên hận Úc Khanh đến thấu xương, lệnh tăng nhân đạo sĩ lên trời xuống đất tìm hồn nàng để đem về băm vằm thành nghìn mảnh mới hả được cơn giận trong lòng. Thế nhưng suốt năm năm chẳng thu được gì, cuối cùng hắn như tro tàn gỗ mục, vạn ý niệm đều mất. Về sau tại buổi yến tiệc Nguyên Tiêu trong cung, đèn cá múa rồng, mọi người vây quanh đôi vợ chồng tân khoa trạng nguyên mà không ngớt lời khen ngợi trai tài gái sắc, xứng lứa vừa đôi. Vị thiên tử xưa nay vẫn luôn ngồi một mình sau bình phong bạch ngọc lại bất ngờ bước ra, giữa hàng hàng quỳ bái của chư vị công hầu, hắn nâng gương mặt rưng rưng sợ hãi của trạng nguyên phu nhân lên. Hắn mím chặt môi, bình tĩnh nhìn nàng, cảm xúc nơi đáy mắt gần như mất kiểm soát, chẳng ai thấy được sự điên cuồng khi tìm lại thứ đã mất kia. Úc Khanh nước mắt lưng tròng, môi đỏ run run, không thành tiếng mà cầu xin: "Đừng ở đây..." Mặc kệ sắc mặt trắng bệch của trạng nguyên lang bên cạnh, thiên tử bế ngang nàng lên, nghiêng người ghé sát, khẽ cười bên tai nàng: “Phu nhân cùng trẫm xưa kia từng có tình ý, sao lại phải hành đại lễ như thế?" --- 1. Phu quân tái giá của nữ chính là nữ giả nam, hai người kết hôn giả để tránh họa, về sau nam chính đoạt thê. 2. Xuyên sách chỉ là bối cảnh, không dính dáng nhiều đến cốt truyện nguyên tác phức tạp, triều đại hư cấu không có nguyên mẫu, tất cả vì tuyến tình cảm nam nữ chính. 3.Tính cách nam chính âm trầm điên cuồng! Hắn là quân vương phong kiến cổ đại, không phải người hiện đại, xin đừng dùng chuẩn mực đạo đức hiện đại để đòi hỏi hắn, ai muốn đọc nam chính đạo đức hoàn hảo xin đừng nhấn đọc truyện này!

100000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Đế Hậu Trọng Sinh: Xuân Ý Trên Mi
Đế Hậu Trọng Sinh: Xuân Ý Trên Mi

Kiếp trước, Hiếu Tông Hoàng Đế Chúc Hựu Đường cùng Trương Hoàng Hậu là một đôi phu thê mẫu mực, suốt đời giữ vững đạo nghĩa, tận trung vì nước, hết lòng vì dân. Thế nhưng, dù hết lòng cống hiến, cả hai vẫn không tránh khỏi số phận bạc bẽo. Một người vì lao lực mà băng hà ngày trên ngai vàng, một người ôm đầy uất hận mà nhắm mắt nơi thâm cung lạnh lẽo. Sống lại một đời, Chúc Hựu Đường chẳng còn muốn làm một vị minh quân vất vả, chỉ muốn buông bỏ lương tâm, tận hưởng vinh hoa phú quý, làm một vị hôn quân tiêu dao tự tại. Về phần Trương Hoàng hậu, kiếp trước nàng là bậc mẫu nghi thiên hạ, nhưng ngoài mặt rực rỡ nhưng sau lưng lại luôn phải ứng phó với từng lớp âm mưu. Chưa kể, nàng còn phải đóng vai một vị Hoàng Hậu hoàn mỹ, suốt ngày quét sạch những chiếc "mũ xanh" trên đầu Hoàng Đế. Lần này sống lại, nàng chỉ muốn giữ khoảng cách, sống một đời an ổn. Một người muốn làm hôn quân, một người muốn kéo xuống chiếc mặt nạ ân ái kiếp trước. Nhưng ông trời trêu ngươi, để xem ai mới là kẻ thắng trong ván cờ duyên phận này.

300000 Giỏ hàng Giỏ hàng

Mỹ Nhân Cầm Quân, Đánh Đâu Thắng Đó!
Mỹ Nhân Cầm Quân, Đánh Đâu Thắng Đó!

[Trường quân sự + Thi đấu đoàn đội + Cùng nhau trưởng thành + Nữ cường] Chỉ huy Lạc Tấc xuyên vào thân xác của hoa khôi khoa Xã hội học, Học viện Quân sự Số Một Liên Minh. Trong trận Đại loạn đấu, cô chỉ dẫn theo năm người, vậy mà vẫn thắng áp đảo đội quân cả ngàn người! Tại giải đấu tinh vực, cô bứt phá ngoạn mục, đưa Đan Trạch từ đội bét bảng lên ngôi vô địch! Hai năm sau, cô leo thẳng lên ghế Tổng đốc Đan Trạch. "Người trẻ thì phải biết tiến từng bước một, đặt mục tiêu nhỏ thôi. Ví dụ như làm Tổng đốc một tinh vực!" Mọi người: ??? "Sau đó, thống nhất Lãnh Hồ, biến Đan Trạch thành khu tự trị giàu nhất vũ trụ!" Mọi người: !!! Ngay trong ngày hôm đó, một bài viết với tiêu đề: "Vị Tổng đốc trẻ nhất lịch sử Liên Minh phát điên chỉ sau ba ngày nhậm chức" leo thẳng lên top tìm kiếm. Tinh vực Trung Ương: "Nằm mơ giữa ban ngày!" Hàng xóm Đế Quốc: "Trẻ trâu!" Cư dân mạng vũ trụ: "Chị đại quá đỉnh!" ... "Tôi biết rõ có một chiến sĩ cấp siêu S sắp tiến hành tập kích bất ngờ mà đội quân của tôi không thể địch lại. Vậy tại sao không tận dụng dân thường làm lớp phòng thủ? Vì không hợp với đạo nghĩa ư? Nhưng tôi là chỉ huy quân địch, cậu lại muốn nói chuyện đạo nghĩa với tôi sao? Chỉ cần cậu có một đồng đội bên cạnh thì bây giờ cậu đã không bị bắt giữ dễ dàng như vậy, để một đám dân thường tay trói gà không chặt khống chế! Bây giờ hãy trả lời tôi, Hoắc An, cậu có cần đồng đội không?" ... "Khóc gì thế?" "Chị liên thủ với người ngoài bắt nạt em! Nhưng rõ ràng chị đã có ấn ký của em, chị là của em cơ mà!" "Tôi không hề cùng hắn bắt nạt cậu." Lạc Tấc dịu giọng, ánh mắt ôn hòa: "Tôi đang cứu cậu." "Chị!" "Ừ?" "Em... Em đau lắm." "Đau ở đâu?" Hoắc An bé nhỏ chỉ vào vị trí bên trái l*иg ngực: "Chỗ này là gì?" Lạc Tấc thoáng trầm ngâm rồi chắc chắn đáp: "Là dạ dày." Nhóc con ngẩn người, sau đó chỉ vào vị trí thực sự của dạ dày trên cơ thể mình: "Dạ dày ở đây mà?" Mắt cậu nhóc bỗng sáng lên tràn đầy vẻ tinh quái: "Em biết rồi! Đây là tim! Chị ơi, nếu chị hôn em một cái, có lẽ em sẽ không đau nữa đâu!"

200000 Giỏ hàng Giỏ hàng